Công thức kỳ diệu chinh phục thị trường chứng khoán (P3)


“Tốt” tôi nói. “Bố cho rằng con sẽ trả Jason 1.500 đô la bằng một nửa số lãi, đúng không?”
“Không đời nào” Ben phản ứng rất nhanh. “Thứ nhất, tại sao con lại phải trả 1.500 đô la để chỉ nhận về đúng 1.500 đô la? Việc làm này là vô nghĩa. Hơn nữa, con chỉ nhận được số tiền 1.500 đô la từ Jason sau 6 năm nữa. Tại sao con lại phải đưa cho cậu ta 1.500 đô la chỉ để nhận lại
1.500 đô la trong vòng hơn 6 năm? Và Jason có thể kinh doanh tốt hơn một chút so với con tính toán và con có thể sẽ được nhận nhiều hơn nhưng cũng sẽ xảy ra tình huống cậu ta buôn bán kém hơn chứ!”
“Đúng rồi”, tôi phụ họa – “Có thể những bạn khác cũng bắt đầu bán kẹo cao su trong trường và Jason sẽ phải cạnh tranh với họ. Vì thế, bạn ấy sẽ không bán được nhiều nữa.”
“Nhưng thực sự Jason là một siêu nhân” Ben nói. “Con không cho rằng những bạn khác có thể bán được nhiều như Jason. Vì vậy, con không lo ngại điều đó.”
“Bố hiểu ý của con”, tôi trả lời. “Jason có một việc buôn bán tốt nhưng 1.500 đô la là một số tiền quá lớn để chi trả cho việc nhượng lại một nửa công việc kinh doanh. Nhưng nếu Jason đề nghị con đưa 1 đô la để có quyền sở hữu một nửa công việc kinh doanh của cậu ta, con sẽ mua chúng chứ?”
“Tất nhiên rồi bố ạ” Ben cười và trả lời. “Bố, bố đang làm một việc ngốc đó”.

“Tốt” tôi nói và lờ đi giọng điệu của Ben trong giây lát. “Cái giá hợp lý nằm giữa một đô la và 1.500 đô la. Chúng ta đang hiểu dần vấn đề rồi nhưng con sẽ trả mức giá bao nhiêu?”
“450 đô la. Đó là cái giá con đưa ra ngày hôm nay. Nếu con nhận được 1.500 đô la trong vòng hơn 6 năm nữa, con nghĩ đó là cái giá hợp lý,” Ben nói với sự hài lòng về quyết định của mình.
“Tuyệt vời” tôi đáp “Bây giờ, cuối cùng con đã hiểu bố làm gì để kiếm sống.”
“Bố, Bố đang nói chuyện gì thế? Con hoàn toàn không hiểu. Con có bao giờ thấy Bố với kẹo cao su đâu!”
“Không, Ben, bố không bán kẹo cao su. Bố dành thời gian tính toán xem liệu việc kinh doanh này có đáng giá hay không, cũng giống như chúng ta đang làm với công việc kinh doanh của Jason. Nếu bố có thể tham gia một vụ kinh doanh với số tiền ít hơn số tiền bố cho rằng nó xứng đáng như thế, bố sẽ tham gia!” (…nếu bố có thể mua một thương vụ với gía mà bố nghĩ là ít hơn giá trị thực của nó nhiều thì bố sẽ mua!”
“Bố đợi một chút” Ben chợt thốt ra “Nghe có vẻ dễ dàng quá. Nếu vụ kinh doanh trị giá 1.000 đô la, tại sao người ta lại bán cho bố với giá 500 đô la?”

Chuyên mục:Kiến thức

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s